“Quá khứ của người trẻ có thể mỏng như cuốn vở vỡ lòng, nhưng của người già có thể dày như một cuốn tiểu thuyết.”
Bạn đã bao giờ tự hỏi, điều gì sẽ còn lại sau những năm tháng thanh xuân sôi nổi, sau những cuộc hành quân gian khổ hay những chuyến viễn dương xa xôi? Đó chính là Ký ức - thứ tài sản quý giá nhất mà thời gian không thể bào mòn.
Cuốn sách “Những chuyến bay tìm về miền ký ức” của tác giả Hải Châu (Đoàn Đức Châu) không chỉ là những trang hồi ký, mà là một "chuyến bay" đặc biệt mang đậm chất điện ảnh, đưa độc giả đi qua hai thế kỷ để chạm vào những lát cắt đời người đầy nhung nhớ.
Những điểm dừng chân trong hành trình cảm xúc:
Không đi theo lối kể chuyện khô khan, cuốn sách là tập hợp những câu chuyện rất đời, rất thật, được chia thành hai phần riêng biệt nhưng gắn kết bằng sợi dây tình cảm bền chặt:
Phần 1: Tuổi thơ và những người tôi yêu: Là miền ký ức trong trẻo về một làng quê nghèo bên cửa sông Hồng, nơi có con sáo đen "biết nói" trung thành, có vị rau muống đầm thanh mát và những rung động đầu đời ngây thơ dưới làn bom đạn. Những câu chuyện về mẹ, về mái trường xưa hiện lên vừa hồn nhiên, vừa sâu lắng, đánh thức phần ký ức ngủ quên trong mỗi chúng ta.
Phần 2: Bản ballad về người lính: Tái hiện chân thực hình ảnh thế hệ "lính sinh viên" rời giảng đường cầm súng bảo vệ Tổ quốc. Ở đó, không chỉ có những trận đánh cao xạ nghẹt thở, mà còn có những "vết thương trong tim" khi tội ác chạm đến người thân yêu, và cả những câu chuyện tình đẹp như dòng suối trong vắt nơi bản xa.